Dịch từ bản tiếng Anh của “Granica możliwości”
Tác giả: Andrzej Sapkowski
Phần II
Chủ quán lau mặt bàn gồ ghề bằng vải, xong rồi cúi đầu cười làm lộ hai chiếc răng bị thiếu.
“Vâng…” Ba Con Quạ Gáy Xám nhìn trân trần nhà tối om om một lát, rồi lại quan sát những chú nhện đu bò nhởn nhơ. “Đầu tiên… là chút bia. Mà một vại bia đi. Ăn kèm bia… ngài có đề nghị gì không?”
“Pho mát nhé?” chủ quán không chắc ăn.
“Không,” Borch cau có, “Pho mát nên để tráng miệng. Chúng tôi muốn một thứ chua và cay.”
“Có ngay,” chủ quán cười rộng hơn. Hóa ra không phải ngài ta chỉ mất có hai chiếc răng trước. “Lươn ngâm hành tây và dấm, hoặc dưa xanh…”
“Tuyệt hảo. Phần cho hai người. Thêm súp nữa. Giống như lần trước tôi ăn với con trai, cá nhỏ và vô số xà bần trôi nổi trong đó ấy.”
“Súp hải sản ạ?”
“Ừ. Rồi cừu nướng cùng trứng và củ hành. Khoảng sáu chục con tôm. Cho cây thì là vào chảo, càng nhiều càng tốt. Pho mát cừu cái và xà lát. Sau đó… tính sau.”
“Vâng. Nhiêu đó cho tất cả bốn quý vị ạ?”
Cô gái Zerricania cao hơn gật đầu và vỗ bụng, làm nổi lên chiếc áo vải lanh quanh người cô.
“Ta quên,” Ba Con Quạ Gáy Xám chớp mắt với Geralt, “Các cô gái phải giữ dáng. Chủ quán! Cừu cho hai người chúng ta thôi. Lập tức đem bia và lươn ra, các món còn lại cứ để hồi lâu sao cho khỏi lạnh. Chúng ta tới đây để tán gẫu vui vẻ chứ không phải ních cho chật bụng.”
“Tôi hoàn toàn hiểu, thưa ngài,” chủ quán đáp lại và cúi gập người một lần nữa.
“Hiểu biết – một phẩm chất quan trọng trong nghề của nhà ngươi. Đưa tay ra,” tiếng đồng xu kêu leng keng, chủ quán cười bành miệng.
“Không phải trả tiền trước đâu,” Ba Con Quạ Gáy Xám nói, “mà là thưởng thêm. Giờ thì quay về nhà bếp đi, người bạn tốt.”
Góc phòng nóng nực. Geralt tháo lỏng thắt lưng, cởi áo khoác và xắn tay áo lót.
“Anh không hề lo chuyện thiếu tiền nhỉ,” anh nói, “Anh sống bằng đặc ân hiệp sĩ à?”
“Một phần,” Ba Con Quạ Gáy Xám mỉm cười đáp và không giải thích gì thêm.
Họ ăn một chút luôn và uống nốt một phần tư vại bia. Hai cô gái Zerricania rõ là rất vui vẻ bữa tối, nhưng bia thì chẳng uống bao nhiêu. Họ nói thầm thì với nhau, rồi đột nhiên Vea phá lên cười.
“Họ có nói thông ngữ không?” Geralt hỏi khi quan sát họ.
“Rất tồi. Mà cũng hay họ không phải những người lắm chuyện. Súp thế nào, Geralt?”
“Hmm.”
“Húp đi.”
“Hmm.”
“Geralt…” Ba Con Quạ Gáy Xám ra hiệu bằng muỗng và ợ khẽ, “Trở lại chuyện chúng ta nói trên đường: theo tôi hiểu, phù thủy, nghĩa là anh đi lang thang từ chân trời này đến góc bể kia, giết bất cứ quái vật nào anh gặp, vì tiền. Có phải đó là công việc của anh không?”
“Đại khái thì thế.”
“Nếu có ai thỉnh cầu anh đến một nơi nào đó? Nói là để thực thi một mệnh lệnh đặc biệt. Anh sẽ làm sao?”
“Tùy vào ai thình cầu tôi và họ có suy nghĩ gì.”
“Còn vấn đề tiền?”
“Cũng vậy,” vị phù thủy nhún vai, “’Thứ gì cũng sẽ đắt hơn nếu bạn muốn sống tốt’, một người bạn pháp sư của tôi nói vậy.”
“Cách suy nghĩ chọn lọc, và tôi phải nói là rất thực tế. Tuy nhiên lại có một nguyên tắc ẩn sau, Geralt à. Sự xung đột giữa thế lực Trật Tự và thế lực Hỗn Loạn, như một người bạn phù thủy của tôi nói. Tôi tưởng tượng anh luôn nhận những nhiệm vụ bảo vệ con người khỏi loài ác quỷ. Mà như thế thì chắc chắn anh ở phe thiện rồi.”
“Thế lực Trật Tự, thế lực Hỗn Loạn… từ ngữ đao to búa lớn vậy Borch. Anh bằng mọi giá muốn tôi tự đặt mình vào một phe trong cuộc chiến vĩnh hằng. Một cuộc chiến bắt đầu từ trước khi chúng ta sinh ra và sẽ còn tiếp diễn lâu dài sau khi chúng ta mất. Vậy người thợ rèn thì đặt bên phe nào? Hay người chủ quán đang vội vã phục vụ chúng ta món cừu nướng? Theo anh, cái gì phân định ranh giới Trật Tự và Hỗn Loạn?”
“Rất đơn giản,” Ba Con Quạ Gáy Xám nhìn thẳng vào mặt vị phù thủy, “Hỗn Loạn đại diện cho mối đe dọa. Nó nằm ở phe bạo lực, hiếu chiến. Trật Tự là phe đối lập. Nên nó phải được bảo vệ và cần có người bảo vệ nó. Nhưng trước hết, hãy bắt đầu thưởng thức con cừu này đã.”
“Ý hay lắm.”
Các cô gái Zerricania vẫn còn lo lắng về thân hình nên đã tạm nghỉ ăn để uống rượu nhanh như nước đổ. Vea dựa vào vai người bạn và thì thầm điều gì đó vào tai cô ấy, lọn tóc xõa trên bàn. Tea, cô gái thấp hơn, phụt ra một trận cười, mí mắt có hình xăm của cô nhấp nháy vui vẻ.
“Phải,” Borch tiếp tục, gặm xương. “Chúng ta tiếp tục nói chuyện nếu anh cho phép. Tôi hiểu anh không muốn đứng vào bất kỳ phe nào mà chỉ muốn làm công việc của mình.”
“Phải.”
“Nhưng anh không thể trốn chạy cuộc chiến. Mà dù anh có so sánh đi nữa, anh cũng không phải thợ rèn. Tôi thấy anh làm việc rồi; anh đi vào một đường hầm dưới đất và trở ra cùng con ác xà nhỏ xấu xí. Có một sự khác nhau, giữa việc đóng móng ngựa và tiêu diệt ác xà. Anh đã nói rằng anh sẽ đi cùng trời cuối đất để tiêu diệt một con quái vật nếu tiền công xứng đáng. Nếu một con rồng hung hãn phá hoại…”
“Ví dụ không hay chút nào,” Geralt cắt ngang. “Cái ranh giới đã mờ nhạt rồi. Tôi không giết rồng, dù cho chúng chắc chắn là đại diện cái Hỗn Loạn.”
“Tại sao vậy?” Ba Con Quạ Gáy Xám liếm láp ngón tay, “Nhưng thế thì thật vô nhân đạo! Trong các loài quái vật, rồng là loài nguy hiểm, ác độc và tàn bạo nhất. Loài kinh khủng nhất trong các loài bò sát. Rồng tấn công con người, phun lửa, lại còn cướp đi các cô gái đồng trinh! Có bao nhiêu là chuyện về loài rồng. Chẳng lẽ phù thủy như anh lại không có vài con rồng trong bảng thành tích sao?”
“Tôi không đi săn rồng,” Geralt đáp cộc lốc, “Rết khổng lồ, có. Thằn lằn bay, có. Chồn bay, có. Nhưng chưa hề có rồng, dù là rồng xanh, rồng đen hay là rồng đỏ. Anh đừng lầm.”
“Anh lại làm tôi thích thú,” Ba Con Quạ Gáy Xám trả lời. “Nhưng tôi đã hiểu rồi. Thôi không nói chuyện rồng nữa. Xa xa tôi thấy cái gì đo đỏ, chắc chắn là những con tôm của chúng ta đó. Cạn ly!”
Họ tách vỏ bằng răng và ăn phần thịt trắng. Nước muối làm đau nhức, và chảy xuống cổ tay họ. Borch uống thêm bia, vét hết cả đáy thùng bằng muỗng, trong khi hai cô gái Zerricania tự giải khuây bằng cách nhìn ngắm chung quanh. Họ cười một thầy bói bàn bên. Vị phù thủy nghĩ rằng họ đang hứng đánh nhau. Ba Con Quạ Gáy Xám cũng để ý và vẫy họ bằng một con tôm, ra chiều đe dọa. Các cô cười khúc khích, Tea tặng anh ta một nụ hôn gió và nháy mắt phô trương. Hình xăm làm cử chỉ đó có phần ma quỷ.
“Quả thực họ là những cô mèo hoang,” Ba Con Quạ Gáy Xám thì thầm với Geralt. “Lúc nào cũng phải canh chừng, hở ra một tí thì mặt đất vương vãi lục phủ ngũ tạng ngay. Nói vậy chứ họ đáng đồng tiền bát gạo lắm. Anh có biết rằng họ có thể…?”
“Tôi biết,” Geralt gật đầu. “Khó mà tìm được một cận vệ tốt hơn. Người Zerricania là những chiến binh bẩm sinh, họ được huấn luyện chiến đấu từ khi tuổi còn thơ.”
“Tôi không nói chuyện đó.” Borch nhổ một cái càng tôm lên bàn. “Mà là chuyện giường chiếu kìa.”
Geralt nhìn các cô gái trẻ. Cả hai mỉm cười, Vea lấy ngay một con sò nhanh như cắt. Cô cắn bể mai cua và chớp mắt với vị phù thủy. Môi của cô long lanh giọt nước muối. Ba Con Quạ Gáy Xám ợ to. “Geralt này,” anh ta tiếp, “anh không đi săn rồng xanh rồng đỏ gì cả. Tôi sẽ nhớ. Nhưng cho tôi hỏi rằng tại sao lại phân loại chúng theo màu sắc?”
“Chính xác là bốn màu.”
“Anh chỉ nhắc có ba thôi mà.”
“Anh rất có hứng với rồng nhỉ. Có lý do gì đặc biệt chăng?”
“Tôi chỉ tò mò thôi.”
“Những màu đó là cách phân loại thường thấy, dù không hẳn chính xác. Rồng xanh là loài phổ biến nhất. Dù thực chất chúng màu xám, như loài thằn lằn bay. Sự thực thì loài rồng đỏ có màu đỏ nâu của gạch. Loài rồng lớn màu nâu tối hay được gọi là rồng đen. Hiếm nhất là rồng trắng. Tôi chưa từng thấy con rồng trắng nào. Chúng sống ở miền viễn Bắc.”
“Thú vị thật. Anh có biết còn những loài rồng khác mà tôi được nghe không?”
“Tôi biết,” Geralt miệng đầy bia. “Tôi cũng nghe nói rồi: rồng vàng. Nhưng chúng không tồn tại.”
“Sao anh chắc chắn chứ? Bởi vì anh chưa từng thấy con nào sao? Anh cũng chưa từng thấy rồng trắng mà.”
“Không phải thế. Bên kia đại dương, ở Ofir và Zangwebar, có những loài bạch mã có sọc đen. Tôi chưa từng thấy, nhưng tôi biết chúng tồn tại. Rồng vàng chỉ là truyền thuyết, giống như phượng hoàng. Phượng hoàng và rồng vàng không tồn tại.”
Vea chống cằm nhìn anh ta tò mò.
“Anh chắc chắn biết nhiều chuyện, anh là phù thủy mà,” Borch lấy thêm bia từ cái vại nhỏ. “Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng bất kỳ truyền thuyết nào cũng chứa một gam sự thật, mà đôi khi không thể bỏ qua.”
“Rõ là thế,” Geralt xác nhận, “nhưng đó lãnh địa của mơ mộng, hy vọng và khao khát: niềm tin không có giới hạn cho những gì có khả năng, , chỉ vì đôi khi có một cơ hội nhỏ nhoi rằng nó là thật.”
“Cơ hội, chính xác. Có lẽ từng có một con rồng vàng; sản phẩm của một sự biến dị duy nhất.”
“Nếu phải thế, con rồng đó phải chịu số mệnh của tất cả dị sinh vật,” vị phù thủy cúi đầu. “Nó không thể tồn tại, vì nó quá khác biệt.”
“Anh đi ngược lại luật lệ tự nhiên rồi Geralt. Người bạn phù thủy của tôi có thói quen nói rằng mỗi loài đều có thể vươn lên trong tự nhiên bằng cách này hoặc cách khác. Sự kết thúc của một loài luôn luôn là tiếng chuông báo hiệu sự khởi đầu của một loài khác. Không có giới hạn, ít nhất khi ở trong tự nhiên.”
“Anh bạn phù thủy của anh lạc quan quá đáng rồi. Có một yếu tố anh ta không suy tính; lỗi lầm của tự nhiên hoặc những người chơi đùa với tự nhiên. Con rồng vàng và tất cả những dị sinh vật khác của loài nó, nếu có tồn tại đi nữa, đều không thể sống sót. Một giới hạn tự nhiên cố hữu trong chúng đã ngăn cản điều đó.”
“Là gì vậy?”
“Dị sinh vật…” cơ hàm của Geralt co lại, “Dị sinh vật bất thụ, Borch. Chỉ có huyền thoại mới cho phép những gì tự nhiên thải loại. Chỉ có truyền thuyết mới lãng quên giới hạn của khả năng.”
Ba Con Quạ Gáy Xám im lặng. Geralt thấy mặt các cô gái cũng chợt trở nên nghiêm túc. Vea nhanh rướn người đến, ôm anh bằng đôi tay rắn chắc của cô. Anh cảm thấy đôi môi cô ướt vị bia trên gò má.
“Chúng thích anh,” Ba Con Quạ Gáy Xám nói chầm chậm, “Những con quỷ sẽ thích anh!”
“Thế thì có gì là lạ?” vị phù thủy cười buồn.
“Không có gì. Nhưng nâng cốc là phải có. Chủ quán! Thêm một vại bia!”
“Không nhiều thế đâu. Một ca là nhiều lắm rồi.”
“Cho hai ca!” Ba Con Quạ Gáy Xám la lên. “Tea, tôi phải đi một chút.”
Cô gái Zerricania nhặt lấy thanh gươm trên ghế trước khi kiểm tra căn phòng bằng một cái nhìn mệt mỏi. Chàng phù thủy để ý thấy vài cặp mắt ánh lên sự tham lam với túi tiền đầy ứ hự của Borch, nhưng chẳng ai dám đi theo khi anh ta lảo đảo đi về phía sân. Tea nhún vai rồi đuổi theo chủ nhân.
“Tên thật của cô là gì?” Geralt hỏi cô gái còn lại ngồi ở bàn.
Vea cười, để lộ hàm răng trắng, nút trên áo của cô đa phần đã cởi trong giới hạn đứng đắn cho phép. Geralt biết ngay rằng cử chỉ của cô là để kiểm tra mức chống chọi của các nam nhân khác trong phòng.
“Alveaenerle.”
“Cái tên đẹp.” Vị phù thủy chắc chắn rằng cô gái Zerricania nhìn anh với cặp mắt nai gợi tình. Anh không lầm.
“Vea?”
“Hmm.”
“Sao cô lại đi với Borch? Các chiến binh yêu thích tự do cơ mà. Hãy nói thử xem?”
“Hmm…”
“Hmm, sao?”
“Anh ta…” cô gái Zerricania nhướng mày trong khi cố gắng tìm từ thích hợp, “Anh ta là người… người đẹp nhất.”
Vị phù thủy gật đầu. Những từ ngữ của phụ nữ để mô tả ham muốn đàn ông luôn là một bí ẩn đối với anh.
Ba Con Quạ Gáy Xám lao vào góc phòng, cài nút áo lại và ra lệnh cho tay chủ quán. Tea đi sau, bộc lộ vẻ chán nản khi cô nhìn quanh quán rượu. Các thương gia và thủy thủ có mặt đều tránh ánh mắt của cô. Vea ăn một con tôm trong khi nhìn chàng phù thủy bằng ánh mắt thấu suốt.
Mọi người ăn lươn nữa nhé, lần này hấp,” Ba Con Quạ Gáy Xám ngồi xuống nặng, dây nịt vẫn còn mở kêu xộc xệch. “Tôi chán tôm rồi mà vẫn còn đói. Tôi đặt cho anh một phòng rồi Geralt. Đêm nay anh không có lý gì mà đi lang thang nhé. Vui vẻ chút nữa nào. Uống mừng sức khỏe các cô gái!”
“Vessekheal,” Vea nâng ly. Tea chớp mắt và duỗi người. Bộ ngực đáng yêu của cô, trái ngược với suy nghĩ của Geralt, không bung ra ngoài áo.
“Vui chơi thôi!” Ba Con Quạ Gáy Xám rướng qua bàn, và đánh Tea từ đằng sau, “Tiệc tùng nào, anh phù thủy. Này! Chủ quán! Ở đây!” Chủ quán nhanh chóng đến chỗ họ, tay chùi vào tạp dề. “Ông có bồn tắm lớn không? Giống như cái để giặt vải ấy: chắc chắn và kín.”
“Lớn cỡ nào, thưa ngài?”
“Cho bốn người.”
“Cho… bốn,” chủ quán lặp lại và cười.
“Bốn,” Ba Con Quạ Gáy Xám xác nhận và lôi từ túi ra một túi tiền đầy ắp.
“Chúng tôi sẽ tìm cho ngài,” chủ quán hứa và nhắp môi.
“Tuyệt hảo,” Borch trả lời, tất cả đều cười. “Cho một cái đem vào phòng ta và đổ đầy nước nóng vào. Đi làm đi ông bạn, đừng quên bia và ít nhất là ba cái ly nhé.” Hai cô gái Zerricania cười và nháy mắt với chàng phù thủy.
“Thích ai hơn hả?” Ba Con Quạ Gáy Xám hỏi. “Hả Geralt?”
Chàng phù thủy gãi đầu.
“Chọn khó lắm chứ gì,” Ba Con Quạ Gáy Xám tiếp. “Tôi đôi khi cũng có vấn đề. Lúc nào chúng ta muốn vào bồn cũng được. Các cô đỡ tôi lên lầu với.”
No comments:
Post a Comment