Favourite Tales

Saturday, 20 December 2014

Giới hạn khả năng

Dịch từ bản tiếng Anh của “Granica możliwości”
Tác giả: Andrzej Sapkowski

Phần I

“Hắn không trở ra đâu!” một gã mặt mụn nói, lắc đầu tỏ vẻ quyết đoán. “Đã một giờ mười lăm phút kể từ khi hắn đi vào. Chả còn hy vọng gi đâu.”
Dân cả phố tụ lại trong khu di tích đổ nát, nhìn vào cái lỗ đen và sâu, cửa vào hầm, trong im lặng. Một người đàn ông béo mập vận áo chùng vàng khẽ đổi chân trụ, hắng giọng kéo cái mũ trùm đầu nhăn nheo xuống.
“Chúng ta phải đợi thêm tí nữa,” ông ta nói và lau mồ hôi trên chùm lông mày lưa thưa.
“Sao phải đợi?” gã mặt mụn khịt khịt, “Trong hang có ác xà, hay là ngài đã quên rồi, ngài tổng quản? Ai xuống đó là tự sát. Phải chăng ngài đã quên bao nhiêu kẻ đã bỏ mạng dưới ấy? Chúng ta còn đợi gì nữa?”
“Chúng ta đã đồng ý đợi, phải không?” người đàn ông béo kêu.
“Một thỏa thuận ông làm với người sống, thưa tổng quản” bạn của gã mặt mụn nói, một gã khổng lồ mặc bộ tạp dề đồ tể bằng da. “Hắn chết rồi, chắc chắn như mặt trời soi sáng trên không. Từ đầu ta đã rõ mười mươi là hắn tiến vào chỗ chết, như tất cả những người trước hắn. Hắn còn chẳng lấy cái gương mà chỉ có độc nhất thanh kiếm. Ai cũng biết rằng muốn hạ ác xà thì phải có gương.”
“Mà ít ra chúng ta cũng giữ được tiền,” gã mặt mụn thêm vào “chẳng có ai để trả tiền cho việc giết ác xà. Các người về nhà được rồi. Còn con ngựa và hành lý của phù thủy… bỏ thì tiếc quá.”
“Vâng,” tay đồ tể nói, “Một con ngựa cái già, túi đồ đã đầy. Để ngó qua xem nào.”
“Ngươi đang làm gì vậy?”
“Im đi tổng quản. Ông không muốn bị ăn một đấm thì đừng cản chúng tôi,” gã mặt mụn đe dọa.
“Một con ngựa cái già nua,” tên đồ tể lặp lại.
“Để con ngựa yên, ông bạn thân mến.”
Tên đồ tể quay lại người khách lạ vừa đột ngột xuất hiện sau một bức tường nát, ngay sau lưng đám đông tụ tập quanh cửa hầm. Người khách này tóc nâu dày và xoăn, anh ta mặc một áo chẽn màu nâu tối ở trong áo khoác bông và đeo đôi ủng cao. Anh ta chẳng có võ khí gì.
“Tránh xa con ngựa ra,” anh ta lặp lại cùng nụ cười dọa dẫm. “Sao? Một con ngựa và túi hành lý của người ta. Thế mà các ngươi nhìn chúng một cách tham lam và vọc phá chúng. Thế có đáng là danh dự chăng?”
Gã mặt mụn chậm rãi luồn một tay vào trong chiếc áo khoác và nhìn gã đồ tể. Đồ tể gật đầu và ra hiệu cho đám đông, từ trong đó bước ra hai thanh niên khỏe mạnh, tóc húi. Cả hai cầm những cây chày nặng, loại dùng để đập thú ở lò sát sinh.
“Mày là ai?” gã mặt mụn hạch sách, tay còn giấu trong áo, “mà đòi nói chúng tao nghe cái nào là danh dự, cái nào không?”
“Đó không phải chuyện của ông bạn.”
“Mày không có vũ khí.”
“Phải,” nụ cười của vị khách lạ càng tỏ ra thâm hiểm, “Tôi không mang vũ khí.”
“Không tốt rồi,” gã mặt mụn lôi ra một con dao dài, “Tao tiếc cho mày không có vũ trang.”
Tên đồ tể cũng lấy một con dao dài loại đi săn. Hai tên còn lại tiến đến, huơ huơ cái chày.
“Tôi không mang vũ khí,” vị khách lạ đáp lại vững vàng, “nhưng tôi luôn vũ trang đấy.”
Từ sau di tích, hai cô gái trẻ bước ra nhẹ nhàng và tự tin. Đám đông nhanh chóng tản ra, lui lại rồi mỏng dần.
Hai cô gái cười nhe răng rồi chớp mắt. Từ góc mắt cho đến đỉnh tai của hai cô gái được xăm những sọc màu xanh. Tấm da linh miêu che phủ đám cơ bắp từ háng cho đến hông, đôi tay trần cong cong có mang găng tay giáp lưới. Và từ sau đôi vai đeo giáp lưới xuất hiện cán kiếm.
Gã mặt mụn quỳ xuống và từ từ, rất từ từ, cắm con dao xuống đất.
Từ trong lỗ, một đống đá nghiến ken két, và trong bóng tối ấy, xuất hiện hai bàn tay bám lấy gờ tường. Một mái đầu bạc xuất hiện, tóc bám bụi gạch, khuôn mặt nhợt nhạt, và cuối cùng là đôi vai cùng thanh kiếm gác ngang. Đám đông thốt ra tiếng xì xầm.
Người đàn ông tóc bạc duỗi người và kéo ra một hình thù kỳ dị từ trong hố; một cái xác nhỏ quái lạ bị bụi và cát bao phủ. Anh nắm con quái vật bằng cái đuôi giống thằn lằn của nó rồi vứt lại chân ngài tổng quản. Ngài tổng quản nhảy dựng lên và lui lại một mảng tường. Mắt ngài đăm đăm vào cái mỏ cong như chim, đôi cách lưới hình lưỡi liềm và móng vuốt sắc cùng đôi chân vẩy. Cái họng đã bị chém đứt của nó có một màu nâu đỏ bụi bặm. Đôi mắt thụt vào của nó lấp lánh.
“Con ác xà đây,” anh nói và phủi bụi trên chiếc áo, “Như đã giao ước, tiền công là 200 đồng lintar loại tốt, không quá mòn. Tôi sẽ kiểm tra đấy.”
Đôi tay run run, vị tổng quản lấy ra một túi lớn. Người đàn ông tóc bạc nhìn quanh người dân, và dừng lại ở gã mặt mụn cùng với con dao dưới chân hắn. Anh cũng để ý gã mặc áo chẽn nâu và những cô gái đeo da linh miêu. “Lúc nào cũng vậy,” anh ta nói trong khi lấy cái túi từ bàn tay run rẩy của vị tổng quản, “Ta liều mạng vì vài đồng lẻ. Trong khi đó các ngươi lại muốn cướp của ta. Các ngươi chẳng bao giờ thay đổi, xuống địa ngục hết cả đi!”
“Chúng tôi chưa động đến túi của ngày,” gã đồ tể lẩm bẩm và lùi lại. Những kẻ cầm chùy đã lẩn vào đám đông tự lúc nào. “Hành trang của ngài vẫn y nguyên”
“Thế thì được,” anh mỉm cười. Khi thấy cái cười nở trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh như vết thương mở, đám đông bắt đầu giải tán. “Ngươi chẳng có gì phải lo. Hãy bình thản mà đi. Nhưng đi nhanh lên.”
Gã mặt mụn lui lại và bắt đầu chạy. Những chỗ nổi bật trên khuôn mặt vàng vọt càng làm hắn trông gớm ghiếc hơn nữa.
“Ê! Đợi đã!” người đàn ông mặc áo chẽn nâu gọi, “Bạn quên một chuyện rồi.”
“Chuyện gì vậy… thưa ngài?”
“Ông bạn đã rút dao chĩa vào tôi mà.”
Người cao nhất trong hai cô gái đứng đợi rã chân đã quay lại. Lưỡi dao rút ra nhanh đến nỗi mắt không kịp thấy chém vào khoảng không. Đầu gã mặt mụn bay lên, vẽ một vòng cung trước khi biến mất trong cái lỗ. Thi thể hắn lăn cứng đơ, nặng nề, như một cái cây mới đổ vào đống đổ nát. Cả đám đông cùng thét lên. Cô gái thứ hai tay đã cầm cán kiếm sẵn, nhanh nhẹn quay lại che chắn sau lưng. Mà cũng chẳng cần – đám đông nháo nhào chạy qua khu di tích về thị trấn. Chạy nhanh hơn cả là ngài tổng quản, trước tay đồ tể một chút.
“Chiêu thức mãn nhãn,” người đàn ông tóc bạc bình luận trong khi lấy tay che mắt khỏi ánh nắng chói chang của mặt trời. “Một đòn đẹp từ thanh gươm Zerricania. Tôi ngả mũ bái phục trước kỹ năng và vẻ đẹp của các nữ chiến binh tự do đây. Tôi là Geralt xứ Rivia.”
“Và tôi…” vị khách lạ mặt chỉ vào phù hiệu mờ trên chiếc áo chẽn, đại diện là ba chú chim đen thẳng hàng trên một cánh đồng vàng, “Tôi là Borch. Tên khác là Ba Con Quạ Gáy Xám. Đây là hai cận vệ của tôi, Tea và Vea. Tôi gọi họ như vậy vì tên thật của họ rất khó đọc. Chắc anh cũng đoán được, cả hai người họ đều là người Zerricania.”
“Nhờ họ, mà có lẽ là vậy, ngựa và hành lý của tôi vẫn còn. Cảm ơn các chiến binh và cả ngài nữa.”
“Ba Con Quạ Gáy Xám. Tôi cũng không cao quý gì. Có gì giữ chân anh ở vùng này không, Geralt xứ Rivia?”
“Hoàn toàn không.”
“Hoàn hảo. Nếu như thế, tôi có một đề nghị. Ở ngã rẽ trên đường đến cảng không xa đây lắm, có một quán rượu Con Rồng Buồn. Thức ăn ở đó ngon vô đối trong vùng. Tôi sẽ tới đó ăn ngủ. Có anh đi cùng thì thật là vinh hạnh cho tôi.”
“Borch,” Geralt đáp lại, mái đầu bạc quay ra khỏi phía con ngựa và nhìn vào đôi mắt sáng của vị khách lạ, “Tôi muốn anh biết để giữa hai chúng ta không có sự hiểu lầm. Tôi là phù thủy.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Anh nói cứ như thể anh là người hủi vậy:
“Có một số,” Geralt ôn tồn trả lời, “thích đi chung với người hủi hơn là đi chung với phù thủy.”
“Có một số khác,” vị khách lạ mỉm cười đáp, “thích đi chung với cừu hơn là những quý cô trẻ trung. Mà tôi thì thấy tội cho họ, tôi giữ nguyên lời đề nghị của mình.”
Geralt tháo găng tay và bắt lấy cánh tay chìa ra của vị khách lạ.
“Tôi chấp nhận. Rất hân hạnh được gặp anh.”
“Vậy thì đi thôi, tôi đói rồi.”

No comments:

Post a Comment